Sao mà các bạn viết nhiều kỉ niệm zui quá,đối với mình,ẩu tả lại hay quên,nói chung là tính tình thất thường khó hỉu,nên ko bít mình có trải wa điều j đặc biệt hok nữa!nói thịt,có những lúc mình thấy "tại sao mình lại học trong một lớp kinh khủng wa",nhưng tóm tắt lại cảm giác thì mình yêu lớp 12a1.Tuy mình ko nhớ rõ mình đã trải wa những gì nhưng một điều mình có thể khẳng định là lớp 12a1 mang lại cho mình rất nhìu cảm xúc,nhìu nhìu những niềm vui,khi mình buồn hay vui mình đều cảm nhận rằng các bạn ko bao giờ bỏ rơi mình.Khi từ lớp 10a3 chuyển lên,đầu năm mình gặp phải một cơn bão táp có thể xem là cơn ác mộng mà từ trước tới giờ chưa từng trải wa điều gì như thế.Mình tưởng đâu như thế là quà đủ,sẽ ko có gì kinh khủng hơn,nhưng minh đã sai!cuối năm,mình gặp phải một chiện mà trong mơ các bạn cũng ko nghĩ là chiện đó xảy ra trên đời,mình ko thể chia sẽ chiện này với bất kì một ai,điều đó làm mình ngã quị hoàn toàn,ý nghĩ chết đi cho rồi len lõi trong tâm trí mình,ko phải là mọi ng ko ở bên mình mà là có những chiện quá đăt biệt ko thể chia sẻ,cơn ác mộng đó dù trôi qua 2 3 4...năm nữa hay cả đời thì mình biết chắc rằng mình cũng phải mang nó di cùng.Mang theo nó lên lớp 12,mình quyết định đứng dậy ngay tại chỗ mà mình đã ngã,mang theo một sự hận thù vô bờ bến biến mình thành con người mới,ko biết yêu thương mà chỉ sống bằng sự hận thù,mình quyết tâm học thật giỏi,thi đậu đại học bởi vì chỉ có như thế mới có cơ hội trả thù và chỉ có như thế mình mới có đủ nghị lực để sống típ,mình thay đổi hoàn toàn núp dưới một cái vỏ cứng rắn,bạo lực, cho dù mình bùn hay vui đều như thế,lúc đó thật ra mình rất sợ các bạn nhận ra rằng mình yếu đuối,mình sợ lại bị tổn thương lần nữa.Các bạn có khi nào nghĩ một học sinh 12 lại có suy nghĩ kinh khủng thế ko?Bây gời đã vào đại học,suy nghĩ chính chắn hơn.Nhìn thấy ng mà mình thù hận suy sụp,đổ ngã mình tự dưng lại đặt câu hỏi "sao mình ko có cãm giác vui?",mình chợt nhận ra rằng thù hận chỉ làm khổ chính mình,mình đã sai bởi làm như vậy cuối cùng mình la ng đau nhất.Tuy mình ko thể tha thứ cho ng đó nhưng đến bây giờ,ít nhất mình cũng đã vơi bớt đi sự thù hận,bình tĩnh hơn.Mình hy vọng liều thuốc thời gian có thể chữa lành vết thương, cho dù phải mất bao lâu hay cho dù nó để lại trong mình một vết sẹo ko bao giờ phai!
Mình cảm thấy vui hơn khi nói ra dc chiện này,cho phép mình được dấu tên!
TIỂU LINH LAN
3 nhận xét:
tui bít mấy người là ai rùi,hehehehe. óc tiu đây
khỏi giấu mình bít bạn là ai ùi!Thỏ con đúng hog?
........fr.........
Tui hỗng biết là ai hết,hai đứa chỉ cho a 6 biết với. ai mà lại cứng rắn vậy mình thật là cảm phục....
Nhưng mình củng có một lời khuyên:
Tha thứ sớm sẽ được vui vẽ sớm...
Hận thù chỉ làm cho mình chịu nhìu đau khổ..nếu trả được thì sẽ gây thêm thù,nếu ko trả được thì ăn ngủ ko yên..!!!!
chúc có nhiều nghị lực >>>.666666
Đăng nhận xét